Trong tiên cung, mọi thứ vẫn như cũ. Minh Dạ đặt ta ngồi trên giường, còn hắn ngồi bên mép giường nhìn ta: "Còn khó chịu không?"
"Không khó chịu nữa."
Minh Dạ gật đầu: "Vậy thì tốt."
Trầm mặc một lát, ta khẽ gọi: "Chủ nhân……"
"Gọi ta là gì?"
"…… Minh Dạ."
Hắn mãn ý mỉm cười: "Chuyện gì?"
"Tại sao ngươi đột nhiên lại chấp nhận lũ trẻ?"
Minh Dạ nhìn ta: "Ta chưa bao giờ không chấp nhận."
"Nhưng trước đó ngươi nói không thể giữ lại……"
"Đó là vì sợ ngươi phải chịu khổ." Hắn thở dài một tiếng: "Thực lực của ngươi và ta quá chênh lệch, ta không thể vì đứa nhỏ mà trơ mắt nhìn ngươ sinh khó mà c.h.ế.t được. Lần này là do phúc lớn mạng lớn ngươi mới rơi vào bí cảnh của nương, bằng không thì……"
Mũi ta cay xè, lại muốn khóc. Minh Dạ đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta: "Đừng khóc nữa, khóc nữa là không đẹp đâu."
"Ta vốn dĩ đã không đẹp rồi mà……"
"Ai nói thế?" Hắn cúi đầu nhìn ta: "Tiểu Bạch của ta là đẹp nhất."
Mặt ta đỏ bừng lên. Dòng bàn luận phát điên.
【A a a a a a ngọt c.h.ế.t mất!】
【Hôn một cái đi! Hôn một cái đi!】
【Sốt ruột c.h.ế.t ta rồi mau hôn đi thôi!】
Minh Dạ cúi đầu, hôn ta. Rất nhẹ nhàng, rất ôn nhu. Dòng bàn luận nổ tung.
【Hôn rồi hôn rồi hôn rồi!】
【A a a a ta viên mãn rồi!】
【Đạt được HE rồi!】