Bùi Phong cả người đã hoàn toàn táng tận lương tâm, tột cùng điên cuồng rồi.
Gã ở dưới lầu giống như một kẻ điên gào thét: "Bùi Tiêu! Bùi Tiêu! Mày cút ra đây cho tao, mày thế mà lại dám dùng Bùi thị để gài bẫy tao!"
Bùi Tiêu nhanh chóng rút một khẩu s.ú.n.g lục từ dưới gối ra nhét vào tay tôi.
Tiếng gã điên bên ngoài càng lúc càng lại gần.
"Đứa em trai tốt của tao ơi, một chiêu 'hai quả đào g.i.ế.c ba dũng sĩ' này của mày chơi hay thật đấy, nếu không phải cái thằng ngu đại ca kia thực sự ra tay thịt ông già, tao còn chưa kịp hoàn hồn lại đâu."
Càng lúc càng có nhiều tiếng bước chân đều đang đi lên lầu.
Người đông, lại đều mang theo vũ khí.
Tôi tay không tấc sắt không thể đấu lại được nhiều khẩu s.ú.n.g như vậy.
Bùi Tiêu lưu luyến nhìn tôi một cái.
"A Nhượng, bảo vệ tốt chính mình, còn nữa, tôi yêu em."
Cánh cửa phòng ngủ bị người ta đạp văng ra.
Bùi Phong trợn ngược đôi mắt đỏ ngầu máu: "Đứa em trai tốt của tao, mày làm tao tìm kiếm khổ sở quá!"
Bùi Tiêu khẽ cười thành tiếng: "Anh trai, chúc mừng anh, rốt cuộc cũng tìm thấy tôi rồi."
"Thế nhưng, anh vẫn thua rồi."
Dưới lầu vang lên tiếng còi cảnh sát hú vang trời.
Đám người đi theo Bùi Phong lập tức ôm đầu chạy toán loạn như chuột vỡ tổ.
Bùi Phong lúc này mới nhận ra, ngay cả việc gã xông vào trong nhà của em trai mình cũng là một cái bẫy đã được giăng sẵn.
Gã tức điên lên, chĩa thẳng họng s.ú.n.g về phía Bùi Tiêu muốn nổ súng.
Trong tình thế cấp bách, tôi nhào người lên che chắn.
"A Nhượng!"
Tôi nghe thấy tiếng gào xé lòng của lão đại.
Sau đó một cước đá văng khẩu s.ú.n.g trong tay Bùi Phong, hung hãn quật ngã gã xuống đất.
Cảnh sát nhanh chóng lao lên, còng c.h.ặ.t t.a.y Bùi Phong lại.
"Bùi tiên sinh, ngài cũng cần phải cùng tôi đến đồn cảnh sát một chuyến để làm biên bản ghi lời khai."
Lão đại khẽ "ừ" một tiếng.
Nhưng lông mi anh run rẩy kịch liệt, tay phải siết chặt lấy tay tôi.
"Suýt chút nữa..."
"A Nhượng, suýt chút nữa là tôi đã mất đi em rồi."
Giọng nói của anh giống như bị dồn nén từ trong lồng n.g.ự.c ép ra, đây chính là một trong những điềm báo trước khi phát bệnh của anh.
Lòng tôi thắt lại chua xót.
Nâng bàn tay đang đan chặt cùng anh lên, khẽ dùng răng nanh mơn trớn nhẹ nhàng trên da thịt anh.
Kiến thức học được từ chỗ giáo sư lập tức được đem ra áp dụng.
Cảm giác đau nhói sắc nhọn lại nhỏ bé có thể khiến con người ta nhanh chóng tập trung sự chú ý vào cơ thể mình.
Bước tiếp theo là đi tìm chút nước đá.
Còn chưa đợi tôi hành động.
Bùi Tiêu đã vươn tay ôm chặt tôi vào lòng.
Tôi nghe thấy nhịp thở của anh nhanh chóng bình ổn trở lại.
Khoảnh khắc ấy, cuối cùng tôi cũng hiểu ra.
Tôi chính là liều thuốc của anh.