Nếu anh ấy đã quên

Chương 3

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Cơm chín rồi.

Bốn món một canh, toàn là cơm gia đình giản dị.

Người vừa nói không đói là Trần Bùi rốt cuộc vẫn ngồi xuống bàn ăn.

Tôi thầm nghĩ có hy vọng rồi, vội vàng gắp một con tôm vào bát anh.

"Thiếu gia."

Dì Vương bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: "Cô gia bị dị ứng tôm."

Xong đời.

Tôi lập tức gắp con tôm trở lại.

Đổi cho anh một miếng thịt kho tàu.

Trần Bùi lại không chịu động đũa, anh hơi ngả người ra sau, dáng vẻ thong thả nhìn tôi.

"Nói đi."

"Lần này lại hạ thuốc gì vào cơm thế?"

Tôi ngẩn người: "Tôi không có..."

Giọng mỉa mai của Trần Bùi cắt ngang lời tôi: "Năm nay cậu xuống bếp hai lần, một lần bỏ thuốc xổ, một lần bỏ thuốc ngủ."

"Chỉ vì tôi không chịu buông tay ly hôn."

"Tống Triệt, lần này lại là thuốc gì?"

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

Trăm miệng cũng khó lòng thanh minh.

"Tôi thật sự không có bỏ gì mà."

Để chứng minh, tôi luống cuống gắp một miếng thịt tống vào miệng.

"Thật sự không có độc, anh xem này..."

"Oẹ ——"

Sắc mặt Trần Bùi trầm xuống, anh thò tay định móc miếng thịt trong miệng tôi ra.

Anh bực bội nói: "Tôi ăn là được chứ gì?"

"Dù có độc tôi cũng nhận, cậu không cần phải làm đến mức này."

Tôi đẩy anh ra, nuốt chửng miếng thịt trong miệng.

"Thật sự không độc, chỉ là... hơi khó ăn một chút."

Toàn mùi tanh của thịt.

Trần Bùi nhìn tôi hồi lâu.

Cuối cùng cũng ngồi lại chỗ cũ.

Không biết có phải ảo giác hay không, hình như tôi thấy khóe môi anh hơi cong lên.

Trần Bùi rốt cuộc cũng chịu động đũa.

Tôi cẩn thận quan sát sắc mặt anh.

Quả nhiên.

Khoảnh khắc thức ăn đưa vào miệng, dù là người giỏi quản lý biểu cảm như Trần Bùi cũng phải nhíu mày.

Nhưng anh vốn đi lên từ nghèo khó.

Dù dở đến mấy, anh vẫn ăn sạch chỗ thức ăn đó.

Thấy tâm trạng anh có vẻ tốt, tôi thừa thắng xông lên: "Trần Bùi, tối nay tôi muốn nói chuyện với anh một chút."

Bàn tay đang cầm đũa của Trần Bùi khựng lại.

"Không rảnh."

Vẻ mặt người này lại lạnh xuống.

Ngay cả đôi đũa cũng được đặt mạnh xuống bàn: "Tối nay phải tăng ca, có chuyện gì để sau hãy nói."

Sau khi Trần Bùi đi.

Dì Vương do dự hỏi: "Thiếu gia, tối nay... cậu vẫn định đề cập chuyện ly hôn với cô gia à?"

Tôi sững lại.

"Dì nghĩ con muốn nói chuyện ly hôn sao?"

"Kh-không phải sao?"

Dì Vương ngơ ngác lẩm bẩm: "Gần một năm nay cậu sắt đá đòi ly hôn với cô gia. Mỗi lần gặp cậu ta, không phải ép ký tên thì cũng là khuyên cậu ta buông tay."

Tôi nhớ lại sắc mặt khó coi vừa nãy của Trần Bùi.

Hóa ra.

Anh đột ngột đổi sắc mặt, khăng khăng nói tối nay không rảnh, là vì sợ nghe tôi nhắc lại chuyện ly hôn sao?

Cái đồ ngốc này.

 

back top