Vụ Vụ không ngoan

Chương 8

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50SPNM4iRg

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Trong căn phòng thuê chật hẹp, tôi bị ba luồng ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm đến mức run lẩy bẩy.

Anh trai tôi thì lộ rõ vẻ mặt "rèn sắt không thành thép", Kỷ Ngạn Xuyên thì đầy phẫn nộ, còn Hạ Hủ thì lại mang một vẻ... âm u không cách nào diễn tả nổi.

Tối qua, một chữ "Được" của Hạ Hủ trực tiếp đánh cho tôi choáng váng đầu óc. Đến khi tôi hoàn hồn lại thì bản thân đã ký tên vào bản thỏa thuận mà anh ta chuẩn bị sẵn.

Về lý thuyết mà nói, hiện tại tôi là người tình nhỏ của anh ta, loại có giá trị ba mươi triệu tệ một năm.

Thế nhưng tôi không ngờ được rằng, anh trai tôi vậy mà cũng giống hệt tôi, ký thỏa thuận với Kỷ Ngạn Xuyên!

Thế là, khoản nợ ba mươi triệu tệ và hai bản thỏa thuận cùng trị giá ba mươi triệu tệ đã tạo nên một cuộc đối đầu nảy lửa ngay tại đây.

Anh trai muốn tôi hủy hợp đồng, nhưng tôi đào đâu ra tiền tỷ để đền bù vi phạm? Kỷ Ngạn Xuyên bảo sẽ trả thay tôi, nhưng yêu cầu anh trai phải tăng thời hạn thỏa thuận lên mười năm.

Hạ Hủ không nói gì, nhưng ánh mắt anh ta cho tôi biết: Nếu tôi dám hủy kèo, giây sau tôi sẽ phơi xác ngoài đồng hoang ngay.

Kể từ lần cuối cùng tôi được "săn đón" thế này cũng phải mười lăm năm rồi. Đó là hồi tôi mang về bảng điểm toàn con 0 tròn trĩnh, bị bố mẹ và thầy cô thay phiên nhau hỗn chiến. Nhưng giờ tôi đã hai mươi bốn tuổi rồi, sao cái cảnh tượng quen thuộc này lại xuất hiện lần nữa chứ?

Giữa lúc giằng co, anh trai nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi kéo tuột vào phòng ngủ. Khi cánh cửa sắp đóng lại, Hạ Hủ - người nãy giờ im lặng suốt cả buổi tối - cuối cùng cũng lên tiếng.

Anh ta nhướng đuôi mắt, nheo lại gọi một tiếng: "Lâm Vụ."

Chỉ hai chữ thôi mà chân tôi đã nhũn ra, suýt thì quỳ rạp xuống đất. Thường thì khi anh ta gọi đầy đủ cả họ lẫn tên tôi, điều đó đồng nghĩa với việc m.ô.n.g tôi sắp nở hoa rồi.

Trong ánh mắt do dự của tôi, anh trai hung hăng đóng sầm cửa lại.

"Lâm Vụ, em không được dính dáng đến Hạ Hủ nữa. Tâm cơ hắn quá sâu, em căn bản không đấu lại hắn đâu." Anh trai nhíu mày, giữa hai lông mày đầy vẻ phiền muộn.

"Đâu có dính dáng gì đâu, tôi thiếu tiền, anh ta thiếu người tình nhỏ, giao dịch thôi mà." Tôi lơ đãng nhìn anh.

"Những khoản nợ đó anh đã trả rồi, em không cần bận tâm nữa, em chỉ cần..."

"Nhưng số tiền đó là do anh bán mình mà có!" Tôi không nhịn được mà ngắt lời anh.

 

back top